Còn chút gì để nhớ: truyện dài

Còn chút ít gì nhằm nhớ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh – Một thời tkhô cứng xuân sinh sống đó, còn một ít gì thổn định thức trong thâm tâm.

You watching: Còn chút gì để nhớ: truyện dài

“Xin cảm ơn đô thị có emXin cảm ơn một mái đầu mềmMai xa rung lắc bên trên đồn biên giớiCòn một chút ít gì nhằm ghi nhớ nhằm quên.”

Tình yêu cũng thiệt lạ, các lần chắc ta cũng mang làm kinh ngạc ko hiểu vì sao bạn sẽ cư xử với ta bạc bẽo cố kỉnh, ta vẫn tiếp tục nuôi trong tâm một tình thương đẹp đẽ với một niềm hi vọng mơ hồ nước với người.Hẳn vẫn nhiều lần ta tìm kiếm số đông vẻ ngoài bỏ lên trên án người, nhằm từ chứng minh rằng kia là 1 trong bé fan tầm thường, đen bạc, ko xứng đáng nhằm ghi nhớ thương chút nào nhưng lại vẫn ko thể ttiết phục đc trái tyên ổn ncội nghếch, ù lì…Những ngày, hầu hết mon, trong những năm lặng lẽ âm thầm và ghẻ lạnh lướt qua phần đông cuộc sống, các số trời. Ta vẫn trưởng thành, bạn cũng thế. Chúng ta gồm cuộc sống đời thường riêng rẽ, mọt lo riêng biệt, cùng số đông mảnh tình khác. Thời gian với nỗi toan lo che phần đa lớp những vết bụi mờ lên tâm trí ngày một già nua, chậm chạp.

Tóm tắt truyện

*

Câu chuyện nói về Chương thơm – cùng với hoài niệm về ái tình đầu trường đoản cú Khi cậu còn học tập cấp 3 cho tới khi trưởng thành và cứng cáp. Bối chình ảnh mẩu truyện trải lâu năm từ trong năm Chương thơm còn là 1 cậu bé nhỏ học tập cấp 3 ở 1 miền quê nghèo cho đến lúc cậu đỗ đại học làm việc Sài Gòn cùng biến hóa một giáo viên.

Những năm kia lúc giải pngóng Sài gòn, Chương là nam nhi vào một gia đình có 6 bạn nhỏ..cùng sống cái khu đất nghèo, đầy nắng gió nlỗi khu vực miền trung, rất có thể được ăn uống học tập hết cấp 3, với nuôi ý định thi ĐH quả là một sự cố gắng của cậu bé xíu đó. Chương sau khoản thời gian giỏi nghiệp cung cấp 3, đang khnạp năng lượng gói căn nguyên vào TP. Sài Gòn nhằm ôn thi đại học Sư Phạm. Cậu được gia đình gửi phụ thuộc vào 1 bên họ sản phẩm – cũng ko đem gì làm cho no ấm – nhưng cậu biết đến với cái tên Dì Ba. Trải qua vài ba cthị trấn dlàm việc mếu dngơi nghỉ cười cợt Lúc lần đầu Nam tiến, Chương đã dần dần quen thuộc cùng với cuộc sống chỗ phía trên với việc hỗ trợ của Lan Anh- phụ nữ Dì Ba. Từ 1 sự vô tình và cũng qua Lan Anh, Cmùi hương làm cho thân quen với bà bầu bên Bác Tám – láng giềng giáp vách cùng với nhà dì Ba. Trong số tứ mẹ đơn vị chưng Tám, trừ thằng rạng rỡ em út còn nhỏ tuổi với bà chị cả lớn nhất sẽ đi làm, Chương thơm chơi thân hơn nhiều với Trâm cùng Quỳnh. Trâm với bạn dạng tính lanh lẹn, tự nhiên., đã nhanh chóng kết các bạn với Cmùi hương..còn Quỳnh đẹp tươi, đáng yêu và dễ thương, cộng cùng với hai con mắt biết nói đang khiến cho cậu bé nhỏ thích hợp ngay tự tầm nhìn thứ nhất. Trải qua thời gian ôn thi đại học, tiếp xúc nhiều với 2 bà bầu. Chương càng bao gồm tình cảm rộng cùng với Quỳnh.Tình cảm tự nhiên này siêu được Trâm với Lan Anh cỗ vũ , trợ giúp.

Về phần Chương, sau khi tất cả công dụng đỗ đại học. Cậu rất vui miệng. Thời gian học tập đại học , cậu kết giao cùng với Kyên Dung- 1 con bạn với tính phương pháp khá lạ,không kém phần thú vui với Bảo- đứa bạn thuộc nhóm học tập. Cả 3 chơi cùng nhau vô cùng thân mật. Kim Dung với Bảo đã hỗ trợ Chương thơm không ít trong cuộc sống thường ngày. Cũng chính vì vắt nhưng mà Quỳnh tỏ ý không phù hợp Klặng Dung..dứt phần nhiều hiểu nhầm cũng được xóa sổ. tình yêu giữa Quỳnh với Chương thơm vẫn tốt đẹp nhất. Ba má Quỳnh cũng tương đối quý Chương, gồm ngỏ ý sẽ tính cthị xã của 2 bạn chừng như thế nào Chương thơm học tập xong xuôi đại học. Điều đó đã tiếp thêm sức mạnh mang lại cậu học hành chịu khó rộng.

Giải Pchờ TP Sài Gòn, Chương thơm thu xếp về viếng thăm công ty. Ba Cmùi hương là sĩ quan trong cơ chế cũ nên đã có được chuyển đi học cải tạo. Gia đình may mắn vẫn không thiếu. Song cuộc sống đời thường tất cả phần trở ngại. Chương được bố người mẹ động viên, trở lại Sài gòn học tập nốt đại học. khi trở lại TP Sài Gòn, cuộc sống đời thường của Chương thơm trngơi nghỉ cần vất vả hơn trước. Cmùi hương cùng với Bảo đi giẫm xích lô mướn để từ trang trải phần làm sao. Cùng với việc trợ giúp của Kim Dung, năm cuối đại học vẫn trôi đi dịu dàng. Nhưng vào thời hạn này, Chương thơm mơ hồ nước nhận biết cảm xúc của Quỳnh đối với bản thân không thể như trước. tổ ấm Quỳnh cũng đối xử cùng với cậu một phương pháp làng giao nhưng mà cậu không rõ được nguyên nhân.

*

Chỉ còn Trâm vẫn đối xử tự nhiên và thoải mái với cậu, nhưng chị cũng không nói nguyên nhân vì sao lại sở hữu sự thay đổi như vậy. Sau Khi xác nhận tình cảm của Quỳnh đã mất, Chương khôn cùng đau buồn. Anh sẽ xin đi dạy dỗ tại 1 tỉnh miền tây nhằm mục đích ráng quên đi đông đảo lưu niệm về Quỳnh. Hai fan bạn chí cốt cũng rất được phân về từng thức giấc khác nhau, hứa hẹn ngày gặp mặt phương diện. Công Việc cũng góp Chương nguôi ngoai nghiêm đi phần như thế nào lưu niệm cũ. Nhưng anh vẫn nhớ mang lại Quỳnh, vẫn ghi nhớ tình thương đầu đẹp đẽ ấy. Chương thơm mất tăm, không liên hệ cùng với ai trừ hai người chúng ta cùng mái ấm gia đình sinh hoạt quê.

See more: Bật Hoặc Tắt Kiểm Tra Chính Tả Việt Ngữ Trực Tuyến, Cách Kiểm Tra Lỗi Chính Tả Trong Word

Vài năm kế tiếp, Chương new quay lại TPhường. Sài Gòn thăm gần như bạn với hiểu rằng sự thật. Trâm tsay mê gia bộ đội và đang hy sinh. Chỉ giữ lại một bức thư cho anh, nói rõ thực sự mà Cmùi hương vẫn luôn ao ước biết trước kia..rằng tại vì sao cảm xúc của Quỳnh lại thay đổi..Quỳnh không xứng với cảm tình của anh ấy như vậy .Và Chương thơm sẽ khóc.

Hồi kết câu chuyện, những người dân thân của Cmùi hương đều phải có cuộc sống riêng biệt của chính bản thân mình. Anh thì vẫn sinh sống vậy. vẫn ghi nhớ về tình ái đầu của chính bản thân mình, cho dù Anh biết chắc rằng nó vẫn chết. Song Anh vẫn từ bỏ hỏi, vào vô vàn kỷ niệm đẹp đẽ ấy, đối với Quỳnh, liệu có còn chút gì để nhớ …

Đôi điều cảm giác về sách Còn chút ít gì nhằm nhớ

“Còn chút ít gì để nhớ” chưa phải là cuốn sách hay nhất của chưng Ánh đối với mình cơ mà là quyển da diết độc nhất, da diết hơn hết “Mắt biếc” .

Vnạp năng lượng phong của bác Ánh dịp nào cũng trọn vẹn, giản dị toàn vẹn, vui nhộn toàn vẹn, chân chất đầy đủ. Cái đầy đủ làm fan ta ưng ý. Cốt cthị xã thường xuyên tương đối dễ dàng và đơn giản, luôn luôn là hồ hết mẩu chuyện gần gụi mộc mạc của tuổi new béo với đủ vui buồn, hờn giận, hầu như câu chuyện khiến cho bất kì ai phát âm cũng thấy mình trong những số đó. Giọng văn chân chất của fan Quảng Nam dễ làm cho người ta cảm quí, muốn hiểu, ao ước thương thơm.

Tình chỉ đẹp lúc còn dang dở: Ai cũng sẽ bao gồm hoặc đã trải qua thời tkhô cứng xuân đẹp đẽ “Tuổi tkhô hanh xuân hệt như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh do tắm mưa, các bạn vẫn mong được đằm mình vào cơn mưa ấy đợt nữa.” Và có lẽ người nào cũng bao gồm một tình yêu thuở thiếu thốn thời nhằm ghi nhớ về. Ai kia đã từng có lần nói “Yêu đúng tín đồ là tình cảm, yêu không nên bạn là tuổi trẻ.” Cũng tựa như những cuộc tình khác, Cmùi hương với Quỳnh cũng trải qua nhiều đáng nhớ đẹp, từ bỏ phần lớn khohình ảnh khắc nhỏ dại như Lúc Chương thơm đạp xe cộ chở Quỳnh đi học hay khohình ảnh tương khắc Cmùi hương hái hoa đến Quỳnh bị chủ nhà phát hiện, từ đông đảo nhút yếu ban đầu tới các lần dạy kèm đến Quỳnh Một tình thương không buộc phải nói thành lời mà ai ai cũng cảm thấy được. Nhưng cũng chính vì không nói, mà fan ta gồm cớ nhằm tách cách nhau chừng.“ Em không khi nào nói yêu anh Chương thơm, anh Chương cũng chưa bao giờ nói yêu em, yêu cầu không thể bảo em phản bội anh ấy được.” Thật ra tình thân trong tác phẩm này nó đáng yêu và dễ thương, tuy thế đó không phải là điều có tác dụng bản thân day ngừng, không phải là vấn đề bản thân vượt tiếc nuối.

Mình thật sự ko tuyệt hảo nhiều cùng với hai nhân đồ dùng chủ yếu. Chương thơm là fan tương đối nhút hèn, sống động, không có điểm gì vượt tuyệt vời. Còn Quỳnh thì ban đầu, mình đã có thiện cảm, hồn nhiên trong sáng. Nhưng cho cuối thì bản thân bế tắc. Mình hiểu được vì sao, nhưng lại bản thân ko say mê tính từ thời điểm cách đó. Lúc niềm hạnh phúc an ninh, Quỳnh mặt Chương thơm, thời điểm trở ngại sóng gió, Quỳnh thuận lợi lựa chọn một lối đi cân đối rộng. Một bé fan không muốn chiến đấu, trong cả vào tình thân, trong cả cho niềm hạnh phúc của bản thân. Muốn nắn mà lại không dám chịu đựng khổ, không dám đi theo trái tlặng bản thân. Mình không nhớ tiếc nuối đến tình thân này, gồm chăng mình chỉ tiếc nuối cho Chương thơm. Nhưng chắc rằng, ngọn nguồn là nỗ lực, tkhô cứng xuân là ráng. Người không chịu đựng cùng chúng ta lúc khó khăn, đem bốn phương pháp gì thuộc bạn Khi hạnh phúc.

Trong truyện mình lại cực kì ấn tượng cùng với nhì nhân vật dụng phú, nhị tín đồ chúng ta của Cmùi hương, là Trâm với Kyên ổn Dung. Trâm là chị gái của Quỳnh, mối con bạn đanh đá, bộp chộp, không dìu dịu ý tứ đọng nlỗi Quỳnh. Mình gọi đủ các để đem lòng yêu dấu hồ hết nhân vật dụng như Trâm, y hệt như Rosa trong “Kẻ trộm sách”, giống hệt như Nguyệt trong “Em là nhà”. Những người nhưng mà biện pháp đối xử bên ngoài chẳng thể hiện điều gì phía bên trong, ấm cúng với đáng trân trọng. Mình đang không khóc bởi mối tình dang dngơi nghỉ của Chương với Quỳnh, nhưng mà mình khóc bởi bức thư của Trâm. Có lẽ về sau mình rất có thể quên Chương thơm quên Quỳnh, tuy vậy bản thân vẫn mãi lưu giữ Trâm-thành tâm và đáng nể . Còn Kyên Dung, đậm chất cá tính, hào sảng -một giao diện người nhưng mình luôn hâm mộ, trong cả hiện thời cũng khó nhưng tìm kiếm được bạn bạn những điều đó. Đọc truyện mình cđọng mong mỏi Cmùi hương yêu Klặng Dung đi, kiếm đâu ra tín đồ giỏi vậy, cơ mà đời là vậy, tình thân là vậy, giả dụ nói tốt cơ mà yêu thì đã không phải tình thương.

See more: Top 4 Ứng Dụng Đuổi Chuột Bằng Điện Thoại Cực Hiệu Nghiệm, Phần Mềm Đuổi Chuột Cho Iphone

*

Ngoài tình cảm, tình các bạn vào truyện, bản thân còn thấy tình thân với tình thôn ấp, gia đình chưng Tám đã có lần coi Cmùi hương nlỗi nhỏ, nhưng mà mình ảm đạm cố kỉnh cho tất cả những người thời kia, cùng cho cả những người hiện giờ nữa. Bác Ánh đã hết sức khôn khéo lồng ghép yếu tố bao gồm trị vào câu truyện, đề nghị nói là chất rộng nước cất. Ngày 30 tháng tư cho, ngày nhưng non sông được thống tuyệt nhất thì cthị xã tình đẹp thân Quỳnh với Chương cũng đã tới lúc phân tách xa. Mình vẫn tồn tại ngùi ngùi khi lưu giữ cho lời nói của Chương “Ba tôi đi học tập thì sao, gia đình bí quyết mạng thì sao, tôi gồm trách nhiệm gì vào cthị xã ấy.” nghe mà lại bùi ngùi đau xót. Chiến tnhãi ranh là điều không có bất kì ai muốn, tuy vậy qua “Còn chút ít gì để nhớ”, bản thân cảm giác được chính xác là “vào dòng ngày bao gồm hàng triệu người vui thì vẫn còn đó hàng triệu con người bi lụy.”

“Còn chút ít gì nhằm nhớ”, mẫu “chút” làm việc đấy là tkhô hanh xuân, là kỉ niệm, là bóng dáng của con người cũng giống như TP.Sài Gòn năm ấy. Hãy gọi “Còn chút ít gì nhằm nhớ” để ghi nhớ về tuổi trẻ, hoặc để trân trọng tuổi ttốt cũng như những người dân từng gồm duim gặp gỡ gỡ, để tìm hiểu dũng cảm rộng một ít trong mẫu quả đât còn nhiều những người dân hời hợt như Quỳnh.

“Ai nhặt được ngày hè tôi tiến công mấtXin trả lại đến tôiXin trả lại đến tôi người yêu tôiDẫu chỉ với xác con ve sầu chết khôẤy đó là mùa hè của tôiNgủ quên trong nách láNhững ngọt bùi tôi đã nếm trảiNhững đắng cay tôi vẫn nếm trảiNhững mùa hè phỏng rát sau lưngCòn ngày hè cuối cùng tôi gặp mặt lạiTrốn đi đâu bên cạnh trung bình mắt tôi tìm?”