An lạc từng bước chân

Thể loại:Phyên ổn tài liệuThời lượng: 1 giờ 34 phútĐạo diễn: Max Pugh cùng Marc J. FrancisIMDb:6.3/10Năm phạt hành: 2017
Tóm tắt nội dung:

Cách Chân An Lạc (Walk With Me) là bộ phim truyền hình tư liệu về tnhân hậu sư Thích Nhất Hạnh với tăng thân Làng Mai, bởi hai đạo diễn Max Pugh cùng Marc J. Francis tiến hành, được trình chiếu tại toàn quốc vào thời điểm đầu tháng 3 năm 2018. Sở phim bao hàm phần đa chình họa con quay lặng bình về cuộc sống tu hành của tăng thân Làng Mai, xen lẫn là lời dẫn chuyện được trích trong cuốn sách “Nẻo Về Của Ý” (bạn dạng dịch tiếng Anh: Fragrant Palm Leaves) của thiền hậu sư Thích Nhất Hạnh. Bước Chân An Lạc đang đích thực “chạm” cho trái tlặng tôi, khiến cho tôi cảm thấy một sự yên bình thâm thúy trong với sau khoản thời gian coi. Và vào bài viết này, tôi xin share thuộc các bạn cảm giác tĩnh lặng ấy.

NHỮNG BÀI HỌC SÂU SẮC VÀ ĐIỀU SUY NGHĨ:

SỰ TĨNH LẶNG BẤT BIẾN – BẢN CHẤT ĐÍCH THỰC CỦA BẠN

“khi các bạn buông vứt đi con fan nhưng mà chúng ta cho rằng bản thân, chúng ta biến chủ yếu bản thân.”<1>

– Tiến sĩ tâm lý Menis Yousry –

Sau đây là một lời dẫn vào phim: “Tôi đã luôn luôn cho rằng mình là một thực thể vững chắc sệt. Nhưng rồi tôi đột nhiên nhận biết mình không thể chắc hẳn sệt một chút nào cả. Tôi bỗng thấy rằng chiếc thực thể mà tôi chỉ ra rằng mình chỉ là 1 trong sự đưa chế tác. Bản chất thực thụ của mình thì thật hơn thế nữa rất nhiều.”

Và đây là một lời dẫn không giống, xuất hiện thêm tức thì đầu bộ phim: “Tôi biết ráng làm sao là khó tính. Và tôi biết nuốm như thế nào là vui háo hức khi được tín đồ không giống ca tụng. Tôi tốt khóc, và cũng hay cười. Nhưng bên dưới tất cả hầu như cảm hứng ấy, còn gì khác không giống làm việc đó không? Làm sao tôi rất có thể chạm mang lại nó? Và ví như như không tồn tại bất kỳ điều gì cả, tại vì sao tôi lại quá chắc chắn rằng nó bao gồm sống đó?”

Con người dân có Xu thế liên tục từ bỏ nhất quán bản thân cùng với khung người của mình, mọi xem xét phía bên trong vai trung phong trí của mình, phần nhiều xúc cảm và cảm giác nhưng bản thân có. Thế tuy nhiên phần đa lắp thêm kia liệu có phải là nhỏ tín đồ thực sự của người sử dụng không? Cơ thể của khách hàng, nlỗi lời dẫn đầu tiên nói, trông thì dường như rắn Chắn chắn, nhưng thiệt ra loại tính rắn có thể ấy chỉ là một trong những sự trả tạo; nó dường như không kết thúc biến đổi từng phút từng giây. Cơ thể của người sử dụng khi là 1 trong đứa tphải chăng giờ đã mất nữa, nhưng mà cố gắng vào sẽ là khung người của một fan trưởng thành; cùng dòng khung người của bạn trưởng thành và cứng cáp này, vài chục năm nữa thôi cũng biến thành không thể nữa, và được thay thế bởi cơ thể của một tín đồ già; và rồi một ngày như thế nào kia các bạn cũng sẽ bắt buộc từ biệt khung người của chúng ta. Thực ra, bạn “thay” khung hình của chính bản thân mình từng khohình họa tương khắc nhỏng cố kỉnh áo vậy. quý khách chưa hẳn loại áo mà mình khoác, vậy thì các bạn liệu có phải là cơ thể của chính bản thân mình chăng?

Rồi còn lưu ý đến và cảm xúc của chúng ta, chúng cũng luôn luôn biến đổi không xong xuôi. Nhỏng lời dẫn sản phẩm hai nói, lúc thì bạn tức giận, lúc thì vui hí hửng, thời gian thì các bạn khóc, cơ hội lại cười. Những quan tâm đến cùng cảm giác lộ diện rồi mất tích, trôi lửng lơ như các đám mây bên trong các bạn. Liệu bạn có phải là phần nhiều đám mây ấy không?

Quý Khách hãy thử quan sát lên khung trời mà xem, có những đám mây trôi lửng lơ, nhưng mà nó trôi trong một vùng không gian tĩnh lặng rộng lớn. Tương trường đoản cú vậy, phần đông “đám mây” lưu ý đến cùng xúc cảm đang dần trôi lơ lửng bên phía trong một vùng không gian yên bình vào chúng ta. quý khách hàng thử dành riêng vài ba giây nhắm đôi mắt lại cùng cảm giác vùng không gian tĩnh lặng ấy bên trong mình coi.

You watching: An lạc từng bước chân

Lời dẫn thiết bị hai nói: “Nhưng bên dưới tất cả những xúc cảm ấy, còn điều gì khác không giống ở đó không?” là nhằm nói tới cái vùng không khí tĩnh lặng ở sâu hơn mọi cảm giác và cân nhắc bên trong bạn. Và vùng không khí yên bình ấy new chính là bản chất đích thực của công ty, cùng nlỗi lời dẫn trước tiên nói, nó thiệt rộng loại khung hình dĩ nhiên sệt, hay các Để ý đến, xúc cảm của người sử dụng rất nhiều. Trong quyển sách vai trung phong linh kinh điển I Am That, đạo sư Nisargadatta Maharaj, một bậc giác ngộ fan Ấn Độ, nói rằng: Chân lý thì vĩnh hằng. Sự thật thì không bao giờ thay đổi. Cái thay đổi là cái không tồn tại thiệt, mẫu gồm thiệt là chiếc ko khi nào biến hóa. <2> Như vẫn nói, khung hình, Để ý đến, xúc cảm của chúng ta thì luôn luôn luôn vậy đổi; còn vùng không gian yên bình bên phía trong chúng ta thì ko khi nào chuyển đổi, vì chưng này mà nó new là vấn đề sống động. Những xem xét cùng cảm xúc cũng tương tự hầu như đẩy sóng bên trên bề mặt của đại dương, luôn luôn luôn đổi thay động; nhưng lại dưới các đẩy sóng ấy là sự yên bình không thay đổi của tất cả biển cả. Một bài xích thơ đẹp mắt từng mang lại với tôi vào một giây phút tĩnh lặng nlỗi sau:

“Mỗi họ phần đa là một trong những biển bao la,

Nhưng sao cứ suy nghĩ bản thân là vũng lầy nhỏ nhỏ nhắn,

Mãi nhầm lẫn bản thân cùng với “dòng tôi” như thế,

Mà quên đi Cái Toàn Thể bạt ngàn.

Hãy tĩnh lặng, và chú ý vào phía bên trong,

Quan liền kề mình qua từng khá thay đổi,

quý khách đang thấy một chân ttách hé mở,

Cả Vũ trụ khổng lồ mập làm việc trong ta!

Đừng search kiếm Thượng đế ở chỗ nào xa,

Vì phần lớn đồ vật bên phía ngoài chỉ cần mộng ảo,

Bên trong chúng ta vẫn là khoảng không gian lồng lộng,

Nơi toàn bộ phần đa đồ vật được sinh ra!”

SỰ TĨNH LẶNG KHÔNG-HÌNH-TƯỚNG, BẤT BIẾN GIỮA NHỮNG THỨ CÓ-HÌNH-TƯỚNG, VÔ THƯỜNG

“Hãy yên bình và hiểu được ta là Chúa Ttránh.” <3>

– Kinch Thánh (Psalm 46:10) –

Bộ phyên ổn quay một chình họa khôn xiết đáng yêu và dễ thương về cuộc đối thoại giữa một bé bỏng gái cùng thiền hậu sư Thích Nhất Hạnh như sau:

Bé gái: “Thưa Thầy, bé có một chúng ta chó nhỏ, cùng bạn chó nhỏ này vẫn bị tiêu diệt. Con rất buồn và con ngần ngừ làm nạm như thế nào nhằm không thực sự bi thiết điều này.”

Tnhân hậu sư trả lời: “Hãy mang sử rằng bé nhìn lên trên bầu trời, con thấy một đám mây đẹp, cùng nhỏ khôn xiết mê say đám mây kia. Nhưng rồi bỗng dưng đám mây không còn ngơi nghỉ kia nữa, cùng bé cho là đám mây vẫn bị tiêu diệt. Ôi đám mây yêu quý của nhỏ đi đâu rồi? Nhưng nếu nhỏ dành riêng thời hạn để đánh giá lại, nhỏ sẽ thấy rằng đám mây không thể chết. Đám mây đang trở thành mưa. Và Lúc bé chú ý vào mưa, con đang thấy đám mây của nhỏ. Và Lúc nhỏ uống tthẩm tra, một giải pháp chánh niệm, nhỏ có thể thấy được mưa trong cốc tkiểm tra của bản thân mình, với mây vào cốc tsoát của bản thân mình. Và nhỏ có thể nói: “Ôi xin kính chào bạn mây, tớ hiểu được chúng ta chưa bị tiêu diệt. quý khách hàng chỉ sống vào một sắc thái new nhưng thôi. Và, bạn chó nhỏ của con cũng như vậy. Nếu nhỏ chú ý kỹ, bé sẽ thấy bạn chó đang dần vào một hình dáng bắt đầu mà thôi.”

*

Cảnh đối thoại thân nhỏ xíu gái cùng thiền đức sư Thích Nhất Hạnh (hình ảnh tự phim)

Bắt mối cung cấp tự sai trái trong quan tâm đến rằng: “Tôi đó là khung người này, với hầu như suy nghĩ cùng cảm xúc”, con người tiếp tục đồng điệu bản thân cùng với các máy nhưng mà bản thân mua, cùng bước đầu xuất hiện đề nghị ý niệm “của tôi”: khung hình của tớ, gia tài của mình, vk / chồng của mình, con cháu của tớ, quá trình của tôi…, với bọn họ bắt đầu ra đời bắt buộc sự buộc ràng, dính mắc vào những sản phẩm công nghệ “của tôi” ấy. Nhưng cũng giống như khung người, Để ý đến và cảm giác của người sử dụng, hồ hết sản phẩm cơ mà các bạn chỉ ra rằng “của tôi” cũng luôn luôn ko chấm dứt biến hóa, cơ mà đạo Phật call là “vô thường”. Và rồi khi phần đông đồ vật mà bạn cho rằng “của tôi” chuyển đổi không áp theo ý mong mỏi của công ty, hoặc thậm chí tách bỏ bạn, thì hoàn toàn có thể bạn sẽ cảm thấy vô cùng khổ sở, thậm chí còn vô vọng. hầu hết fan lúc khung người của mình già đi, xuất xắc Khi chúng ta thiếu tính một sản phẩm công nghệ gia tài vật chất làm sao đó, tốt Lúc vk / ông xã quăng quật rơi họ, xuất xắc khi chúng ta bị mất Việc làm…, bọn họ cảm thấy cực kỳ gian khổ. Bởi vày chúng ta nhất quán mình cùng với chúng, nên những khi bọn chúng ra đi, bọn họ sẽ có nhận định 1 phần con người của chính bản thân mình cũng trở thành bị tiêu diệt đi.

Nhưng khi chúng ta hiểu rõ bản chất vô thường xuyên của vạn đồ, cùng các bạn kết nối trở lại cùng với chiều sâu không khí yên bình không-có-hình-tướng tá cùng không bao giờ thay đổi bên phía trong bản thân, cách biểu hiện của các bạn sẽ trọn vẹn không giống. quý khách đang không còn bị buộc ràng tốt bám mắc vào gần như đồ vật bao gồm hình tướng nữa. Và lúc 1 lắp thêm “của bạn” đổi khác hay là không chi tiết, nlỗi lúc bố mẹ các bạn mệnh chung, vk / chồng chia tay bạn, các bước bạn không như ý muốn, khung người bạn bị già yếu ớt đi…thì bên trên mặt phẳng, đương nhiên, chúng ta cũng trở thành Cảm Xúc nhức buồn; tuy vậy dưới cảm giác đau buồn ấy, chúng ta còn cảm nhận thấy một chiều sâu yên bình luôn luôn luôn hiện lên ở đó cùng với bản thân. quý khách đã cảm thấy một sự an nhiên, từ trên và yên tâm. quý khách đồng ý với có thể chấp nhận được phần đa sản phẩm công nghệ ra mắt một giải pháp thoải mái và tự nhiên, không nỗ lực níu duy trì xuất xắc làm phản kháng. Trong Đạo Đức Kinh, cuốn nắn sách cực kì thông thái được viết từ thời điểm cách đây 2600 năm, Lão Tử cũng viết về sự việc an nhiên cùng thái độ không bị ràng buộc này sinh hoạt chương 2 nhỏng sau:

“Cho yêu cầu bậc thánh nhân

khi hồ hết thứ lộ diện, thì anh ta chất nhận được chúng mang lại,

khi đa số đồ bặt tăm, thì anh ta cho phép chúng ra đi,

Anh ta cài, chứ không sở hữu,

Và hành vi, mà ko ao ước cầu…” <4>

KHỔ ĐAU – PHÂN BÓN CHO SỰ TỈNH THỨC

“Vết thương thơm là nơi nhưng mà ánh nắng có thể rọi hấp thụ vào trọng tâm hồn các bạn.” <5>

- Rumi –

Một trong những lời dẫn còn lại trong tôi tuyệt hảo thâm thúy tốt nhất là lời dẫn về việc khổ đau:

“lúc vườn đậy đầy cỏ gàn,

thì các đóa hoa, biểu tượng của việc knhị sáng sủa,

bắt đầu bao gồm cơ hội được trở nên tân tiến.

quý khách hàng phải phân bón cho những nhành hoa,

cùng đề xuất đau buồn cho việc tỉnh thức.”

Trong Kinch thánh tất cả mẩu truyện ngụ ngôn khét tiếng về Adam và Eva trong Vườn Địa Đàng. Chuyện kể rằng ban sơ, Adam và Eva sinh sống hết sức niềm hạnh phúc, hài hòa và hợp lý với nhau và với vạn trang bị bao quanh vào Vườn Địa Đàng. Nhưng rồi sau đó, gồm một nhỏ rắn đang dỗ dành bọn họ ăn uống quả cấm làm việc bên trên cây trí thức. Adam cùng Eva ăn vào, cùng rồi Thượng đế trục xuất họ ra khỏi Vườn Địa Đàng, và họ Chịu tương đối nhiều thống khổ.

Câu cthị trấn này là 1 trong câu chuyện tất cả chân thành và ý nghĩa. Khi một đứa bé xíu new được sinh thành lập và hoạt động, nó không không giống gì Adam với Eva sống trong Vườn Địa Đàng. Nó hồn nhiên, trong sáng cùng niềm hạnh phúc. Nhưng Khi nó ban đầu bự lên, xã hội bước đầu dạy nó hầu hết tri thức: tính năng này là đúng cùng mẫu kia là sai; cái này là tốt với mẫu kia là xấu…Tri thức của đứa trẻ ban đầu trở nên tân tiến, vấn đề này xuất hiện giỏi của chính nó. Thế nhưng, nó cũng bắt đầu khiến cho đứa ttốt đồng nhất nó với trọng tâm trí, cơ thể của chính nó, cùng dần quên đi cội nguồn đang có mặt nó. khi đứa tthấp to lên, sự trường đoản cú nhất quán này càng trsống bắt buộc mạnh dạn rộng. Và Khi ta nhất quán bản thân với vai trung phong trí với khung người của bản thân mình, với quên đi sự yên bình không thay đổi phía bên trong mình, thì đau khổ là điều tất yêu tách ngoài, vị nlỗi đã nói, rất nhiều thiết bị bao gồm hình tướng mạo thì luôn biến đổi ko kết thúc, với một ngày làm sao kia chúng cũng trở thành xua tan.

Nhưng khổ đau thắt là cần thiết. Sự nhất quán bản thân với vai trung phong trí dẫn mang đến khổ đau; tuy vậy thiết yếu ngọn gàng lửa của khổ cực đã đốt cháy dòng nguyên nhân đang tạo nên nó. Nhờ bao gồm thống khổ, nhưng chúng ta hóa mình với trung ương trí, và Chịu các đau khổ. Nhưng cũng nhờ vào khổ cực cơ mà Adam với Eva bắt đầu có thể thừa lên trên trọng điểm trí, cùng trở lại Vườn Địa Đàng. Và bây giờ, họ vẫn trnghỉ ngơi cần nhận thấy hơn, sáng suốt hơn, và không tồn tại nhỏ rắn như thế nào rất có thể dỗ ngon dỗ ngọt được họ nữa. Nhà thơ lừng danh bạn Mỹ T. S. Eliot cũng nói một lời nói lừng danh nhỏng sau: “Chúng ta bắt buộc ko dứt search kiếm; với trên điểm kết thúc của hầu hết cuộc tra cứu tìm, bọn họ đang quay trở lại cùng với chỗ mà họ đang bước đầu, với nhận thấy rằng mình không những là đông đảo lưu ý đến bên phía trong trung khu trí bản thân, giỏi gần như cảm hứng, xúc cảm sinh sống trên khung hình mình, nhưng dưới rất nhiều sản phẩm công nghệ kia còn tồn tại một vùng không gian, một sự yên bình sâu xa. Vùng không gian, sự tĩnh lặng ấy đó là khu Vườn Địa Đàng phía bên trong mỗi chúng ta. Adam và Eva đã trở nên rắn dỗ ngon dỗ ngọt, vì đó mà chẳng chú ý đi Vườn Địa Đàng bên phía trong bản thân, đồng biết nơi ấy lần thứ nhất.” <6>

BÍ MẬT CỦA CUỘC SỐNG LÀ CHẾT TRONG KHI BẠN ĐANG SỐNG

Sau đấy là một lời dẫn không giống trong phyên đã siêu đụng cho tôi: Để sống, bọn họ nên chết vào từng khoảnh xung khắc. Chúng ta phải bị tiêu diệt vào từng giây từng phút, chết trong cơn bão tố để gia công ĐK cho việc sinh sống tạo ra tồn tại hoài hoài.”

Câu nói này khiến tôi ghi nhớ đến một câu nói tương tự của bậc thầy tâm linc Eckhart Tolle, tác giả quyển sách The Power nguồn of Now, nhỏng sau: “Cái bị tiêu diệt lấy đi toàn bộ đông đảo trang bị không hẳn là bạn. Bí mật của cuộc sống là hãy “bị tiêu diệt trước khi bạn chết”. Và rồi các bạn bỗng nhiên nhận ra rằng chẳng có cái chết nào cả.” <7>

Khi chúng ta từ đồng điệu mình cùng với phần đông xem xét phía bên trong chổ chính giữa trí mình, chúng ta vẫn bước đầu sinh ra nên một thiết bị nhưng trong đạo Phật Gọi là “mẫu ngã”, hay “mẫu tôi” (ego). “Cái tôi” chính là mẫu láng của sự việc đồng nhất phiên bản thân với trọng tâm trí. Mọi nỗ lực vào thiền định là để bóc tách bản thân bản thân ra khỏi chổ chính giữa trí, phân biệt bản chất đích thực của chính bản thân mình đó là sự nhấn thức (awareness) nằm đằng sau, ý thức về tâm trí. Và khi họ không còn nhất quán mình với trọng điểm trí nữa, mà lại cầm vào sẽ là quan lại gần cạnh nó, thì trọng điểm trí sẽ dần dần trsinh hoạt buộc phải chậm lại, “chiếc tôi” dần trsinh hoạt nên suy nhược đi. Eckhart Tolle nói “bị tiêu diệt đi trước khi chúng ta chết” là để nói đến điều ấy. Thiền lành đó là chết một phương pháp bao gồm ý thức. Và Lúc “loại tôi” vào họ từ từ suy yếu và chết đi, thì vùng không gian, sự tĩnh lặng bên trong ta bước đầu trỗi dậy cùng bự dần. Và rồi ta đột nhiên nhận biết “chẳng bao gồm cái chết nào cả”, mà lại cố gắng vào đó là 1 trong những “sự sống phát sinh trường tồn hoài hoài” tới từ vùng không gian tĩnh lặng ấy.

SỰ TĨNH LẶNG – ÂM THANH THIÊNG LIÊNG KẾT NỐI VẠN VẬT

“Yên lặng đó là ngữ điệu của Thượng đế.

Tất cả hồ hết trang bị khác chỉ là sự suy diễn tồi” <8>

– Rungươi –

Bộ phyên ổn con quay cảnh đối thoại của một tín đồ bọn ông, siêng làm cho các bước điều trị bởi âm thanh, và một sư cô sinh hoạt Làng Mai rất thú vị nhỏng sau:

Người bầy ông: “Thưa sư cô, tôi gồm một thắc mắc. Tôi thao tác làm việc mang đến một đội nhóm chức chuyên trị liệu bằng âm thanh khô. Câu hỏi của mình là: Nếu im thin thít là con đường dẫn đến sự chánh niệm cùng tỉnh thức, vậy mục tiêu của âm tkhô nóng là gì? Và âm tkhô nóng thiêng liêng là gì?”

Sư cô đáp: “Ồ, sự im thin thít có thể vang rền như một cơn snóng. quý khách hàng biết đấy, cũng giống như màu Black dung nạp tất cả những màu khác; thì sự im lặng hoàn toàn có thể dung nạp toàn bộ hầu như âm thanh khô. Đó là 1 trong những âm tkhô giòn vĩ đại; một âm thanh linh nghiệm. Do đó, chúng ta đề nghị thực tập sự tĩnh mịch sâu sắc này ở bên trong, bên trong chổ chính giữa trí, bên trong toàn bộ hầu như khái niệm, suy xét, cùng cả sự lặng ngắt của khung người chúng ta, sự vững vàng chãi, chắc chắn là của nó. Sự lạng lẽ, không gian gian ấy là căn cơ, nơi cơ mà hầu hết âm thanh không giống được sinh ra. Nếu tâm trí chúng ta thời điểm nào cũng xáo động và chạy vòng quanh, thì kia chỉ với rất nhiều giờ đồng hồ ồn ào, chứ không phải sự yên lặng thiêng liêng.”

Người bầy ông hỏi tiếp: “Vậy sư cô định nghĩa sự lạng lẽ linh nghiệm như vậy nào? Hay sự vắng lặng linh nghiệm là gì? Nếu bao gồm một vật dụng nlỗi thế?”

Sư cô trả lời: “Tôi vừa nói đấy thôi. khi chúng ta bước tiến một bước với bạn cảm nhận được xem nhất thể (oneness) thân bạn với Mẹ Trái Đất, các bạn ko Cảm Xúc sự chia giảm giữa bạn cùng với Mẹ Trái Đất, cùng với vạn vật thiên nhiên với phần đông thứ đã hiện lên, thì đó là một trong âm tkhô nóng khôn xiết thâm thúy. Không bao gồm số lượng giới hạn như thế nào đến nó. Và tự âm tkhô nóng tĩnh mịch ấy, một bài bác hát, một bài xích thơ, một niềm vui có thể được xuất hiện. Một niềm vui cũng có thể là 1 trong âm tkhô cứng đẹp mắt.”

*

Chình ảnh sư cô trả lời cho tất cả những người bọn ông làm việc cho tổ chức triển khai điều trị bằng âm tkhô cứng (hình ảnh từ bỏ phim)

Trước khi chúng ta hiểu tiếp, hãy dành khoảng tầm một phút thôi, nhắm mắt lại và cảm giác nhịp tim mình đã đập. Điều gì khiến trái tyên ổn các bạn đã, cùng sẽ đập mỗi phút ít, mỗi giây vậy? Bên trong chúng ta, có một nguồn tích điện vô hình đang thực hiện điều này, mà các bạn không cần thiết phải làm những gì cả. Và bao gồm mối cung cấp năng lượng vô hình ấy đang dần đập từng nhịp bên phía trong trái tyên của những bạn xung quđứa bạn, phía bên trong hầu hết loài vật, mọi chiếc cây, lá cỏ, bên trong các dưới lòng đất, ngọn gàng núi, chiếc sông. Quý Khách hoàn toàn là 1 trong những với toàn bộ các thứ bao phủ bản thân. Một lời dẫn khác được nói sống vào phlặng là: “Những ngọn núi với loại sông, phương diện ttránh và trái đất, tất cả phần đông nằm trong trái tlặng của ý thức.” là nhằm chỉ mang đến tính nhất thể ấy. Nhưng trọng tâm trí của người tiêu dùng thì không thể biết những gì mang lại điều ấy. Nó khiến cho chúng ta tất cả xúc cảm rằng bạn bóc biệt với tất cả bạn, các đồ vật bao phủ. Cảm giác tách bóc biệt ấy là ngulặng nhân căn nguyên của mọi xung bỗng nhiên, xích míc, chiến tranh, bạo động thân nhỏ bạn với nhau với sự tàn phá của nhỏ fan so với vạn vật thiên nhiên. Để giải quyết và xử lý phần đông sự việc ấy một biện pháp triệt nhằm, nhỏ người đề xuất cù vào phía bên trong để tra cứu lại nguồn gốc của mình, nhằm cảm giác lại tính tuyệt nhất thể của vạn trang bị, cảm nhận lại mối cung cấp năng lượng vô hình đã nuôi chăm sóc tất cả đa số vật dụng, vùng không khí, sự tĩnh lặng ở dưới cùng che phủ toàn bộ. Và Lúc làm điều ấy, bạn sẽ càng ngày càng bao gồm cảm giác liên kết nhiều hơn thế nữa với đa số lắp thêm bao bọc bản thân. Quý Khách tự dưng bắt gặp chủ yếu mình phía bên trong tất cả, với tất cả bên trong chủ yếu bản thân. Từ đó, tình thân thực sự của bạn đối với vạn đồ vật được hình thành. Trong một tích tắc yên bình, một bài xích thơ sau đột nhiên đến với tôi:

“Hít vào, thnghỉ ngơi ra,

Hkhông nhiều vào, thsinh sống ra,

Tôi là bông hoa,

Xòe ra đón nắng nóng,

Tôi thật tươi tắn,

Tựa một giọt sương,

Tôi là mùi thơm,

Quyện vào trong gió,

Đi phía trên, đi kia,

Tự trên, thênh thang.

Tôi thiệt vững vàng kim cương,

Tựa như phương diện khu đất,

Tôi thiệt rắn có thể,

Tựa ngọn gàng núi cao,

Tôi là ngôi sao 5 cánh,

Sáng soi bùng cháy rực rỡ,

Tôi là tương đối thsinh hoạt,

Bất diệt, tự do thoải mái.

Hít vào, thsinh hoạt ra,

Hít vào, thnghỉ ngơi ra.”

SỰ TĨNH LẶNG – NGUỒN GỐC CỦA MỌI SÁNG TẠO

“Cuộc sinh sống là bạn vũ công với các bạn là điệu nhảy đầm.” <9>

- Bậc thầy trung tâm linc Eckhart Tolle –

Và cũng giống như sư cô nói: “Và trường đoản cú âm thanh hao yên lặng ấy, một bài xích hát, một bài xích thơ, một nụ cười rất có thể được ra đời.” Những sản phẩm đẹp thì không tới từ trọng tâm trí của khách hàng, nhưng nó đến từ sự tĩnh lặng bên phía trong chúng ta. Lúc các bạn liên kết quay lại với sự tĩnh lặng nâng cao hơn phía bên trong mình, các bạn sẽ phát triển thành phương tiện để lấy các điều thực sự đẹp mắt, hoàn toàn có thể là 1 trong bài xích hát, một bài bác thơ, một nụ cười,…mang lại cùng với thế giới này. Trong cuốn sách The Power nguồn of Now, bậc thầy trung tâm linc Eckhart Tolle viết: “Tất cả đông đảo nghệ sĩ thực trúc, cho dù bọn họ gồm biết hay không, những sáng chế từ một chỗ không-có-tâm-trí, từ bỏ sự yên bình làm việc bên trong.” <10> Và này cũng chính là lòng tin “vô vi” (làm nhưng ko làm) cơ mà Lão Tử viết vào Đạo Đức Kinch. “Vô vi” tức là các bạn ko làm cho, mà bạn cho phép sự tĩnh lặng bên trong trải qua các bạn mà diễn tả. Vài tháng trước, trong một khohình ảnh tự khắc tĩnh lặng, một bài thơ cũng cho với tôi nhỏng sau:

“Tôi chỉ cần ống sáo,

Để Thượng đế thổi qua,

Tạo đề xuất hồ hết bài ca,

Thật nhẹ nhàng, reo rắt.”

SỰ TĨNH LẶNG BÊN TRONG PHÚT GIÂY HIỆN TẠI

Sở phim cù một chình ảnh thiền lành sư Thích Nhất Hạnh giảng: “Có một bài xích hát mà Cửa Hàng chúng tôi thích hát ở Làng Mai, thương hiệu là “I have sầu arrived. I am home” (Đã về, sẽ tới). Đó là 1 trong bài bác hát nhằm thực tập. Bởi vị thực tập chánh niệm luôn luôn luôn là quay về, trở lại với ở đây cùng hiện thời. Chúng ta vẫn chạy rất nhiều, nhưng mà chúng ta vẫn không đến. Chúng ta cứ đọng luôn luôn tìm tìm, ý muốn cầu một điều nào đấy. Và bọn họ vẫn chưa search thấy nó. Và rồi họ thường xuyên chạy. Và họ do dự rằng bọn họ cần chạy và tra cứu tìm máy cơ mà họ đã tra cứu tìm vào bao lâu nữa. cũng có thể bọn họ tìm kiếm kiếm một vài điều kiện để sở hữu sự niềm hạnh phúc mà bọn họ cho rằng bọn họ không có. Và câu hỏi chạy, việc tìm kiếm đã trở thành một kiến thức. Nhưng tất cả phần lớn điều vi diệu trong cuộc sống thường ngày thì chỉ tất cả vào phút giây bây giờ. Bởi vị vượt khđọng thì không hề nữa, tương lai thì chưa tới, chỉ tất cả độc nhất vô nhị thời gian hiện nay cơ mà thôi. Vì vậy, bài toán thực tập chánh niệm góp bọn họ về lại nhà, vào loại ở chỗ này với bây chừ, nhằm bạn cũng có thể học tập biện pháp sống cuộc sống mình một biện pháp thâm thúy. Bằng từ thời điểm cách đây, họ sẽ không còn tiêu tốn lãng phí cuộc đời mình.”

*

Cảnh tnhân từ sư Thích Nhất Hạnh giảng mang đến tăng thân (hình ảnh trường đoản cú phim)

Do số đông vật dụng xung quanh họ gần như mang ý nghĩa chất vô thường xuyên, tức không xong xuôi thay đổi, đề xuất làm cho bọn họ cho là có sự trường tồn của thừa khứ và tương lai. Tuy nhiên, vượt khđọng với sau này chỉ nên ảo mộng. Thật ra cuộc sống chỉ bao gồm một time độc nhất vô nhị, chính là time ngày nay, tốt thời gian bây giờ. Lúc nãy độc giả đoạn văn uống sống bên trên, độc giả nó trong thời gian bây giờ; giờ đây, bạn đọc hầu hết mẫu chữ này, bạn cũng phát âm nó trong phút giây bây giờ; và chút nữa, khi chúng ta đọc đoạn văn uống làm việc bên dưới, bạn vẫn đã phát âm nó ở thời gian hiện giờ. Cuộc sống chưa bao giờ cơ mà không hẳn là hiện thời, và sẽ không còn khi nào mà lại không phải là hiện giờ. Toàn cỗ cuộc sống là bên trong thời gian hiện giờ. Do đó, mối quan hệ của họ cùng với phút giây bây giờ chính là mối quan hệ của bọn họ với cuộc sống thường ngày. Tuy nhiên, nhiều phần đa số tín đồ thường trở nên giây phút hiện giờ thành một phương tiện để dành được một sản phẩm gì đó; hoặc thậm chí là biến time bây chừ thành quân địch. Đó là nguyên nhân bởi vì sao có tương đối nhiều đầy đủ áp lực, căng thẳng diễn ra trong cuộc sống đời thường của chúng ta. Nhà tân oán học Pascal cũng nói: “Tất cả mọi sự việc của nhân loại đến từ các việc bé bạn không có công dụng ngồi tĩnh lặng một mình.” <11> Chỉ bao giờ chúng ta cũng có thể học phương pháp để gật đầu đồng ý, buông thuận, sinh sống vào với tuy vậy hành với time bây giờ, thì nhỏng thiền đức sư Thích Nhất Hạnh nói, họ bắt đầu hoàn toàn có thể thực cuộc đời cuộc đời bản thân một giải pháp sâu sắc, với không tiêu tốn lãng phí cuộc sống mình. Tôi hốt nhiên lưu giữ một đơn vị sư từng nói với tôi rằng: “Xuất gia không tuyệt nhất thiết là buộc phải cạo đầu, vào chùa tu. Mà xuống tóc nghĩa là rời khỏi nhị cnạp năng lượng nhà: tòa nhà vượt khđọng với căn nhà tương lai, với an trú trọn vẹn trong ngôi chùa của hiện thời.”

SỰ TĨNH LẶNG NẰM BÊN TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ

Trong lời giảng bên trên, tthánh thiện sư Thích Nhất Hạnh cũng nói: “Tất cả mọi điều kỳ lạ trong cuộc sống thì chỉ tất cả vào thời gian bây chừ.” Nếu đầy đủ tĩnh lặng với sinh sống vào phút giây hiện tại, ta hoàn toàn có thể thấy mỗi khohình họa tương khắc là một trong điều kỳ diệu, và phép thuật tràn ngập bao quanh họ. Bộ phyên giúp bọn họ nhận thấy điều ấy, thông qua rất nhiều cảnh quay vô cùng tĩnh lặng: hình hình ảnh bước đi vào chánh niệm, nạp năng lượng trong chánh niệm, hình hình ảnh của các tnóng hình ảnh cũ, hình ảnh của con bọ cánh cứng, của những con côn trùng nhỏ mặt thành hành lang cửa số, của dòng đồng hồ thời trang báo thức, của mặt hàng hoa phía dương, của con bướm đậu trên chén sen, của phương diện nước phản chiếu khung trời, của bé rùa vẫn nằm trên cây,…Những điều tưởng chừng siêu nhỏ bé xíu, nhưng trường hợp bọn họ chú tâm quan tiền cạnh bên, bỗng nhiên ta hốt nhiên nhận thấy một vẻ đẹp mắt huy hoàng của cuộc sống thường ngày. Tôi cực kỳ say đắm hình hình ảnh của một công ty sư, Khi ông quan lại tiếp giáp hầu hết con kiến đã trườn cùng bề mặt chiếu, với ông khẽ mỉm cười như một đứa trẻ. Nụ cười cợt ấy đột có tác dụng tôi nhớ cho lời nói của chính thiền đức sư Thích Nhất Hạnh vào quyển sách The Miracle of Mindfulness (Phxay color của việc tỉnh thức): “Mọi tín đồ luôn luôn coi đi bên trên nước hay phải đi bên trên không là 1 trong những phép thuật. Nhưng tôi nghĩ về phép màu thực thụ không hẳn là đi bên trên nước hay phải đi trên ko, nhưng là đi xung quanh đất. Mỗi ngày, chúng ta phần nhiều tmê mẩn gia một phép thuật mà thậm chí là chúng ta còn không sở hữu và nhận ra: khung trời xanh, mây trắng, lá xanh, hai con mắt Black hiếu kỳ của một đứa tphải chăng, hai con mắt của bao gồm chúng ta. Tất cả mọi là một phép thuật.”

*

Bước đi vào chánh niệm (hình họa trường đoản cú phim)

*

Ăn vào chánh niệm (hình họa từ bỏ phim)

*

Sự tĩnh lặng của bé bọ cánh cam (hình họa trường đoản cú phim)

*

Sự yên bình của bè lũ côn trùng bên thành hành lang cửa số (hình ảnh từ phim)

*

Sự tĩnh lặng của cái đồng hồ (hình ảnh từ phim)

*

Sự tĩnh lặng của nhỏ bướm đậu bên trên chén bát sen (ảnh trường đoản cú phim)

*

Sự tĩnh lặng của không ít ngọn gàng hoa đăng (ảnh từ bỏ phim)

*

Sự yên bình của bè lũ kiến trườn cùng bề mặt chiếu…(ảnh tự phim)

*

…với nụ cười nlỗi ttốt thơ của nhà sư Lúc nhận thấy cảnh tượng kia. (hình ảnh từ bỏ phim)

SỰ TĨNH LẶNG – NIỀM HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC

“Hạnh phúc là bản chất sống động của bạn. Không gồm gì không nên Khi mong ước được tất cả nó. Điều sai trái là tìm kiếm kiếm nó ngơi nghỉ phía bên ngoài, trong những khi nó đã gồm sinh hoạt bên trong bọn họ rồi.” <12>

- Đạo sư fan Ấn Độ Ramana Maharshi –

Gần cuối bộ phim truyền hình là cảnh một nhà sư tphải chăng thương hiệu Davis trlàm việc trở về viếng thăm gia đình của mình. Ba chị em anh lấy mang lại anh xem quyển nhật ký kết mà lại anh từng viết trước đây. Một trang trong nhật ký viết về “Bản vật dụng một cuộc sống lý tưởng của Davis”, trong những số ấy ghi:

- 7 tuổi: kết bạn; trông thật “ngầu”; tsay đắm gia team kịch với giỏi ngơi nghỉ hầu hết môn thể dục.

- 13 tuổi: đổi thay lớp trưởng của lớp 40 học sinh; và được thai vì chưng tất cả tụi bạn.

- Học cao đằng: được rất nhiều người yêu quý; đổi thay một sinc viên giỏi; gây dựng 3 câu lạc bộ; khiến cho ba người mẹ tự hào.

- 18 tuổi: cảm nhận học tập bổng toàn phần của Đại học Ivy League.

- đôi mươi tuổi: thiết lập một dòng xe cộ khá 30.000 đồng USD.

- 21 tuổi: bao gồm một cô nữ giới tuyệt đối hoàn hảo.

- 24 tuổi: rước bởi MBA; bao gồm một công việc với mức lương 300.000 đô / năm.

- 26 tuổi: cưới bà xã với cài đặt một căn bên 1 triệu đô.

See more: Trình Chuyển Đổi M4A Sang Mp3 (Trực Tuyến Miễn Phí) — Convertio

- 30 tuổi: đẻ ra vài đứa con; khiến cho cha mẹ cực kì niềm hạnh phúc.

- Trên 40 tuổi: tất cả toàn bộ đa số thứ; đổi mới Phó quản trị của một tập đoàn.

- 70 tuổi: đạt giác ngộ về tâm linc.

*

Chình ảnh Davis và phụ huynh đọc lại quyển nhật cam kết của Davis (ảnh từ phim)

*

Bản đồ gia dụng một cuộc sống đời thường lý tưởng của Davis (hình họa từ bỏ phim)

Đó là biện pháp cơ mà trọng tâm trí họ đi tìm kiếm hạnh phúc. Nó cho rằng, nếu như nó có tương đối nhiều tiền, có một căn đơn vị lớn, một dòng xe pháo đẹp mắt, một người tình, một vị thế, được đầy đủ người yêu thích, thậm chí là là đạt được sự giác ngộ …thì nó sẽ đạt được hạnh phúc. Tất cả điều ấy chỉ cần mộng tưởng. Vì Khi chổ chính giữa trí đã có được điều nhưng mà nó ao ước rồi, thì nó có thể cảm thấy vui sung sướng vào một khoảng thời gian nlắp, nhưng lại rồi này lại Cảm Xúc thiếu thốn đủ đường, và lại tìm hiểu một mục tiêu tiếp sau. Đó là 1 trong vòng quanh quẩn không tồn tại hồi kết. Đó là nguyên nhân vày sao tnhân hậu sư Thích Nhất Hạnh nói: “Chúng ta vẫn chạy không hề ít, tuy vậy bọn họ vẫn không tới. Chúng ta cứ đọng luôn search tìm, muốn cầu một điều nào đấy. Và chúng ta vẫn không search thấy nó. Và rồi chúng ta tiếp tục chạy. Và bọn họ ngần ngừ rằng bọn họ yêu cầu chạy với tra cứu kiếm máy mà lại bọn họ đang tra cứu tìm vào bao thọ nữa. Có thể chúng ta tìm kiếm tìm một vài điều khiếu nại để có sự niềm hạnh phúc mà chúng ta cho là chúng ta không có. Và bài toán chạy, việc tìm kiếm đã trở thành một kiến thức.”

“Có thể nhiều người đang đi tìm kiếm sống vào cành cây phần lớn điều chỉ xuất hiện thêm vị trí căn nguyên.” <13>

- Rungươi –

Trong thiền lành có một mẩu truyện nlỗi sau:

“Tại tu viện nọ, tất cả một vị đạo sư thuộc những người dân môn đồ của chính mình. Một ngày nọ, thời điểm chiều tà, khía cạnh ttách đã gần khuất trơn, phần đa môn đồ thấy vị đạo sư đang lụi cụi quan sát xuống đất sống quanh đó Sảnh nhằm tra cứu kiếm một cái gì đó. Những môn đồ bước lại sát, cùng hỏi:

_“Thưa Thầy, Thầy đang search gì vậy ạ?”.

Người thầy đáp: “Ta đang tra cứu cây kyên ta đánh rơi”.

Những đệ tử nói: “Thầy tiến công rớt cây kim ở chỗ nào, bọn chúng bé đã tra cứu phụ thầy”.

Người thầy trả lời: “Ta tiến công rớt cây kyên trong nhà”.

Những đồ đệ bồn chồn hỏi: “Thưa Thầy, Thầy tấn công rơi trong công ty, vậy sao lại đang tiếp tục search tìm nghỉ ngơi không tính sân?”.

Người thầy trả lời: “Bởi bởi vì mặt ttách chuẩn bị mệnh chung bóng rồi, buộc phải vào công ty chẳng còn chút ít tia nắng làm sao cả, trọn vẹn tối tăm. Ở ngoài phía trên vẫn còn đó chút ánh sáng, bắt buộc ta search làm việc kế bên này”.

Những đồ đệ cho rằng bây giờ người thầy tôi đã lđộ ẩm cđộ ẩm rồi, toan loại bỏ. Khi kia, người thầy bắt đầu nói: “Chẳng nên đây là điều mà các nhỏ vẫn hay làm cho trong veo cuộc sống mình giỏi sao? Các con tấn công mất một thứ gì đó sống bên trong, nhưng cứ đọng mãi tra cứu tìm nghỉ ngơi bên ngoài?”

Tương trường đoản cú những điều đó, chúng ta sẽ tấn công thiếu tính hạnh phúc đích thực sinh sống bên trong, nhưng trọng điểm trí của chúng ta luôn hướng ra phía phía bên ngoài nhằm tìm kiếm kiếm lại điều này. Nhưng tất cả số đông trang bị phía bên ngoài gần như xuất hiện trái của chính nó. Vui mừng quýnh với buồn bã luôn lâu dài cùng nhau nlỗi nhị khía cạnh của một đồng xu. Một người bọn ông / đàn bà mang lại với cuộc sống đời thường của bạn cùng khiến chúng ta vui vui miệng vào một thời gian; nhưng rồi vài ba năm tiếp theo, cũng thiết yếu fan đàn ông / thiếu phụ ấy lại khiến cho bạn đau đớn. Quý Khách cảm nhận một công việc giỏi khiến bạn niềm hạnh phúc trong 1 thời gian; tuy vậy rồi một vài ngày sau các bạn lại cảm giác stress do nó. Nhiều fan mong ước tất cả thiệt các chi phí xuất xắc danh tiếng, nhưng lại khi có tương đối nhiều chi phí cùng danh tiếng rồi thì bọn họ luôn luôn vào tình trạng lo âu và bất an. Đó là nguyên nhân vì sao nhưng mà công ty văn Oscar Wilde nói một điều tưởng như khôn cùng mâu thuẫn: “Có nhì thảm kịch vào cuộc sống này: một là ko có được điều bạn có nhu cầu, và hai là đạt được điều cơ mà bạn muốn.” <14>

Nói những điều đó ko có nghĩa là bạn thôi không theo xua các mục tiêu bên phía ngoài nữa. Hãy cđọng theo xua, nhưng lại chớ mong đợi rằng bọn chúng đã đưa về niềm hạnh phúc thực sự cho mình. Thực ra thì chúng ta không nên tra cứu kiếm hạnh phúc, do niềm hạnh phúc đang tất cả sẵn bên phía trong bạn rồi, và chúng ta đó là niềm hạnh phúc. Tất cả hầu hết gì bạn phải làm cho là quan sát vào trong cùng liên kết quay lại vùng không gian tĩnh lặng, bé fan thực thụ của mình.

LỜI KẾT

Cách Chân An Lạc mở đầu với chình họa tảo mặt ttránh mọc, và dứt cũng như với cảnh tảo mặt trời mọc. Cảnh mặt trời mọc diễn tả cho việc tỉnh giấc thức, cho sự Khủng dần dần của phân tử mầm tỉnh thức của người sử dụng. Và hình hình ảnh khía cạnh ttách chính là biểu hiện cho chân lý, cho sự tĩnh lặng thường xuyên hằng bên phía trong bạn. Hình ảnh này khiến cho tôi đột nhiên lưu giữ mang đến một câu nói trong cuốn sách I Am That của đạo sư Nisargadatta Maharaj nhỏng sau: “Người nào dịch chuyển cùng Trái đất thì chắc hẳn rằng sẽ cần trải qua ngày và đêm. Còn bạn làm sao nghỉ ngơi cùng với Mặt trời thì sẽ không còn nghe biết trơn tối.” <15>

*

Cảnh khía cạnh trời mọc sống cuối phim (hình ảnh trường đoản cú phim)

Có những người dân xem xong Bước Chân An Lạc với chia sẻ cùng với tôi rằng: “Tôi Cảm Xúc thiếu hiểu biết nhiều lắm bộ phim truyện này”. Đúng là như thế, vị trọng điểm trí bọn họ quan trọng hiểu được sự yên bình sâu xa, sự hiện lên tinh khiết sinh sống bên trong họ. Chúng ta chỉ rất có thể đọc, bằng cách cảm nhận nó, và là nó. Một số người không giống thì chia sẻ rằng: “Tôi thấy bộ phim truyện này không tồn tại một kịch bản, câu chuyện, mục đích nào rõ ràng cả.” Cũng đúng, vì chính nghĩa diễn Marc J. Francis cũng share rằng: “Chúng tôi yêu cầu thực tập không trở nên buộc ràng vào công dụng có tác dụng phyên bởi vì Cửa Hàng chúng tôi không bao giờ biết được điều gì sẽ diễn ra hàng ngày.” <16> Nếu bộ phim bao gồm một mục tiêu độc nhất vô nhị, thì tôi có niềm tin rằng chính là góp cho những người coi cảm nhận trở về với sự hiện lên của bản thân mình, cùng với vùng không khí, sự tĩnh lặng bên phía trong mình, với sự chánh niệm, cùng cùng với phút giây hiện thời. Và vào phút giây ngày nay, thì chẳng có sự việc như thế nào nhằm xử lý và cũng chẳng bao gồm mục tiêu nào nhằm đạt mang đến hay ao ước cầu. Tôi xin sệt lại bài viết này bởi lời của bài bác hát thiền ca tại Làng Mai “Happiness is here và now” (Hạnh phúc ở chỗ này, bây giờ) nlỗi sau:

“Ta hạnh phúc ngay thức thì khoảng thời gian rất ngắn này

Lòng sẽ quyết xong hết âu lo

Không đi đâu nữa

Có chi nhằm làm

Học buông bỏ

Sống ko hối hả.

Ta niềm hạnh phúc tức khắc tích tắc này

Lòng vẫn quyết xong hết âu lo

Thong dong khi bước

Thảnh thơi thời điểm làm

Lòng thanh hao thản

Sống trong nhẹ nhàng.”

---------- HẾT ----------

CHÚ THÍCH:

<1> Nguyên văn: “When you let go of who you think you are, you become who you are.”

<2> Ngulặng văn: “Truth is permanent. The real is changeless. What changes does not real, what is real does not change.”

<3> Nguyên văn: “Be still & know that I am God.”

<4> Nguyên văn: “Therefore the Master: Things arise & he lets them come; things disappear & he lets them go. He has but doesn’t possess, and acts but doesn’t expect.” (Stephen Mitchell, Tao Te Ching: A New English Version, Harper Collins Publishers, 2007)

<5> Nguim văn: “The wound is the place where the Light enters you.”

<6> Ngulặng văn: “The wound is the place where the Light enters you.”

<7> Ngulặng văn: “Death is a stripping away of all that is not you. The secret of life is lớn ‘die before you die’ – & find that there is no death.”

<8> Nguim văn: “Silence is the language of God. All else is poor translation.”

<9> Ngulặng văn: “Life is a dancer và you are the dance.”

<10> Nguyên ổn văn: “All true artists, whether they know it or not, create from a place of no-mind, from inner stillness.”

<11> Nguyên ổn văn: “All of humanity’s problems stem from man’s inability lớn sit quiet in a room alone.”

<12> Nguim văn: “Happiness is your nature. It is not wrong khổng lồ desire it. What is wrong is seeking it outside when it is inside.”

<13> Nguim văn: “Maybe you are searching among branches for what only appears in the root.”

<14> Nguyên ổn văn: “There are only two tragedies in life: one is not getting what one wants, và the other is getting it.”

<15> Ngulặng văn: “A man who moves with the earth will necessarily experience days và nights. He who stays with the sun will know no darkness.”

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. Thích Nhất Hạnh, Fragrant Palm Leaves: Journals, 1962 – 1966, Riverhead Books (1999).

2. Menis Yousry, Discover Your Hidden Memory và Find The Real You, Hay House (2011).

3. Nisargadatta Maharaj, I Am That, The Acorn Press (2012).

4. Stephen Mitchell, Tao Te Ching: A New English Version, Harper Collins quảng cáo trên internet (2007).

5. Eckhart Tolle, The Power of Now: A Guide lớn Spiritual Awakening, New World Library (2010).

6. Thích Nhất Hạnh, The Miracle of Mindfulness: An Introduction lớn the Practice of Meditation, Beabé Press (1996).

See more:

7. Ramana Maharshi, Be As You Are: The Teachings of Sri Ramamãng cầu Maharshi, Penguin (1991).


Chuyên mục: Chia sẻ